Trong ánh sáng mờ ảo của buổi sáng, tôi nhặt một chiếc lá rơi,
Kết cấu của nó là dấu vết của thời gian,
Nhẹ nhàng, nó nằm trong lòng bàn tay tôi,
Thời gian như đứng yên tại thời điểm đó.
Ký ức là những cánh hoa trong gió,
Khiêu vũ cùng gió, trôi về bến bờ xa lạ,
Mỗi cánh hoa là một câu chuyện
Trong biển tâm gợn sóng nhẹ nhàng.
Thời gian là một nhà điêu khắc tàn nhẫn,
Khắc khe núi sâu trên khuôn mặt của chúng tôi,
Và những mảnh vỡ đó là ký ức chung của chúng ta,
Trong từng tiếng vang, hãy hát nhẹ nhàng.
Cuộc đời là một chuỗi ngọc trai,
Mỗi viên ngọc là một trải nghiệm,
Dưới ánh mặt trời, có những ánh đèn muôn màu chiếu sáng,
Đó là con đường chúng ta đã đi và phong cảnh chúng ta đã thấy.
Trong bài thơ này, điều tôi muốn bày tỏ là dù thời gian có quay lại,
Nhưng ký ức như ngọn hải đăng không bao giờ tắt
Hướng dẫn chúng tôi quay lại một thời điểm trong quá khứ,
Hãy để chúng ta tìm thấy sự bình yên nội tâm trong cuộc sống bận rộn của chúng ta.
Những mảnh thời gian là kho báu chung của chúng ta,
Trong mỗi bình minh và hoàng hôn, lặng lẽ tỏa sáng,
Họ là một phần cuộc sống của chúng ta,
Dù có đi đâu cũng không thể quên được.