Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy bầu trời rất xanh và mây rất trắng. Tôi nghĩ đến bạn trên cánh đồng, cúi đầu.
Kiểm tra nước, loại bỏ cỏ dại, gió nhẹ nhàng cuộn lên góc quần áo của bạn, trán bạn lấm tấm mồ hôi, mồ hôi dày đặc.Dân làng đi ngang qua hỏi bạn đang ở đâu.Bạn cười nói đang nhổ cỏ, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn rất nhiều vì tiếng cười sảng khoái của bạn. Bạn không hề bận tâm chút nào, cúi đầu tiếp tục làm cỏ. Khi bạn bước đi, những cây con gợn sóng, và những mảng xanh khác nhau cuộn tròn, lao tới và tan biến ở phía xa.
Bạn không hề để ý, có người hét lên, con gái bạn đã về, bạn vội ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi đang nhìn quanh quẩn trên đường, sợ tôi không tìm thấy bạn, bạn vẫy tay nhanh chóng, bùn trên tay rơi xuống như hạt mưa, một số rơi trên quần áo của bạn, một số rơi trên cây con, một số rơi xuống ruộng. Nước bắn tung tóe đẩy cây con và lan ra khắp bắp chân bạn. Bạn hét lên rằng cơm để trong tủ lạnh, ăn cơm hôm qua trước kẻo lãng phí.
Nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của tôi, bạn lại hét lên, giọng nói của bạn vang vọng khắp thung lũng, rồi mọi người đều biết rằng con gái bạn đã trở lại.Nhưng bạn không quan tâm. Bạn đang ngâm nga một giai điệu nhỏ và tốc độ làm cỏ trở nên rất nhanh. Lẽ ra bạn phải làm cỏ xong vào lúc năm giờ chiều, nhưng bạn nhất quyết đến sớm nửa tiếng.
Bạn có còn nhớ không, mỗi đêm tối tôi phải thức dậy đi vệ sinh.Nhà vệ sinh phải đi qua đập sân. Có một rừng tre cách sân đập không xa, phía sau rừng trúc có mấy ngôi mộ.Tôi rất sợ nên đã đánh thức bạn dậy và đi cùng tôi. Bạn phàn nàn vài lời nhưng tay bạn lại hướng về phía tôi một cách vô thức.Mỗi khi em ốm đau, anh luôn ở bên cạnh em, bận rộn và bận rộn. Ngay cả khi lo lắng về viện phí và kiệt sức, bạn cũng sẽ nhẹ nhàng hỏi tôi muốn ăn gì và thỏa mãn tôi nhất có thể.
Hồi còn đi học, mỗi lần về em đều chuẩn bị rất nhiều bữa ăn, món nào em cũng thích ăn.Tôi gọi món nào nhiều hơn, anh sẽ bưng tới trước mặt, tự mình ăn một miếng cũng không được.
Bạn luôn rất hào phóng với số tiền tiêu vặt bạn đưa cho tôi. Bạn sợ tôi sẽ chảy nước miếng khi nhìn thấy các bạn cùng lớp khác ăn gì đó ở trường.
Khi đi chợ, dù thời tiết có nắng nóng thế nào bạn vẫn không nỡ mua một cây kem.Bạn nghe nói rằng tôi phải trả phí vật liệu. Lúc đó gia đình tôi nợ tiền mua nhà, số tiền quà quá nhiều. Tôi thậm chí không thể lấy ra được vài trăm nhân dân tệ. Khi tôi nghĩ mình không đủ khả năng, bạn dúi vào tay tôi vài trăm tệ và nói: “Hãy đưa cho giáo viên chủ nhiệm”. Bạn cũng chạm vào đầu tôi.
Hồi đó tôi học không tốt. Thầy gọi bạn lại. Tôi đã xem trong lớp học. Bạn đã ở trong hành lang. Cô giáo đưa cho bạn cuốn sách bài tập toán của tôi. Tôi biết đó là cuốn sách mà tôi đã trả lời sai hai trong số ba câu hỏi ứng dụng. Tôi đã được gọi đến văn phòng trước khi bạn đến. Thầy hiệu trưởng chỉ trích tôi. Bạn liên tục cúi đầu xin lỗi như thể bạn sẽ quay lại với việc học vậy.
Kết quả là khi về đến nhà, bạn cũng không quên nhắc đến tôi ngay cả khi vo gạo. Bạn nói nếu thời đi học bạn rảnh rỗi như tôi thì bạn đã không như thế này. Bạn nói rằng mỗi ngày bạn sẽ chất đầy một giỏ đầy rau lợn và đi đến những nơi cách xa hơn mười dặm để giao đồ ăn. Bạn có thể đến trường nhưng bạn cũng phải giúp đỡ trên con dốc khi quay trở lại. Khi bạn viết xong, bạn ngủ quên trong khi viết và bạn luôn không nộp bài tập về nhà. Bạn quay sang tôi và nói, nếu bạn giống tôi lúc đó, bạn có thể làm tốt hơn tôi ngay cả với chiếc cạp quần.
Bạn không có yêu cầu cao với tôi nhưng lại rất kiên trì trong học tập.Chỉ cần liên quan đến việc học thì bạn sẽ đầu tư mà không cần đắn đo. Hồi tiểu học, bạn đã không ngần ngại giúp đỡ em chuyển trường nhiều lần, từ làng lên trường tư thục trên huyện. Người trong làng nói tôi có thể học ở bất cứ đâu nhưng bạn lại phớt lờ tôi cho đến khi chuyển tôi đến một trường công lập trong huyện.
Các bạn rất vui khi biết tôi đã được nhận vào một trong những trường trung học cơ sở hàng đầu của thành phố.Có vẻ như những nỗ lực của bạn đã không vô ích.
Chỉ có bạn và tôi biết rằng tôi là người hưởng lợi. Nếu không có bạn, có lẽ hôm nay tôi đã không tiếp tục lựa chọn học tập. Tôi có thể kết hôn với ai đó, làm một bà nội trợ và sống một cuộc sống có thể nhìn thấy trong nháy mắt.
Bạn đã dạy tôi yêu thế giới, thích đọc sách, học tập và yêu thương người khác.Nhưng điều em không dạy, anh cũng học được trong tiềm thức, và em yêu anh nhiều hơn.
Bạn không so sánh tôi với người khác. Bạn luôn nói rằng nếu bạn làm điều gì sai, hãy làm điều đó vào lần sau.Khi tôi rất tốt, bạn sẽ không khoe khoang với người khác. Khi tôi buồn, bạn sẽ ở bên tôi, chỉ lặng lẽ cùng tôi làm những điều tôi muốn.
Trong gia đình chúng ta, tôi và bạn luôn tranh cãi về nhiều vấn đề. Bạn rất dân chủ và luôn lắng nghe bất cứ ai đúng. Bạn không dựa vào tuổi của bạn. Chúng tôi luôn nói chuyện một cách thoải mái. Không có gì gọi là tôn trọng người lớn tuổi cả, nhưng bạn biết rằng tôi rất tôn trọng bạn.Cũng tôn trọng người khác.
Bạn sẽ không chỉ trích tôi trước mặt người khác.Ngay cả khi tôi mắc lỗi, bạn sẽ đợi cho đến khi khách rời đi rồi mới nói chuyện. Bạn luôn thích dạy tôi nấu ăn, nói rằng đó là vì lợi ích của riêng tôi và một ngày nào đó tôi có thể tự nấu ăn ở ngoài, tốt cho sức khỏe và thân thiện với môi trường.
Tình yêu của anh dành cho em đã vô tình chiếm đoạt tuổi thanh xuân của em và cũng sẽ chiếm trọn cuộc đời em.