Trong những ngày khó khăn nhất ấy, chính Rừng Kiến đã cho tôi niềm an ủi. Khi tôi khóc trong đau đớn, chính những hình thù tuyệt đẹp của Rừng Kiến đã mang lại cho tôi sự bình yên nội tâm.
Câu chuyện trong rừng kiến
Trong thời gian đó, khi mẹ đang ngủ, có lúc tôi đau lòng đến mức khó thở, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Nhưng khi mở Rừng Kiến, tôi nhìn thấy những con thú yên lặng canh gác trong rừng, nhìn thấy cây cối lặng lẽ đứng trên vùng đất hoang hẻo lánh, trong lòng tôi có chút an ủi.
Sau khi mẹ mất, có lúc tôi rất buồn một mình, có Rừng Kiến ở bên tôi âm thầm. Khi tôi khóc, anh ấy lặng lẽ lắng nghe tôi nói với cô ấy, còn cô ấy thì im lặng nhìn tôi. Khi tôi khóc, anh chỉ lặng lẽ ở bên tôi.
Bây giờ tôi đã dần thoát khỏi nỗi đau, Rừng Kiến vẫn ở bên cạnh, hỗ trợ tôi, động viên tôi và để tôi tiến về phía trước.
Cảm ơn Rừng Kiến, bạn an ủi tôi theo nhiều cách khác nhau, thắp sáng tôi bằng những màu sắc khác nhau và lấp đầy cuộc sống của tôi bằng sự ấm áp.Cảm ơn.